冬 dōng 日 rì 离 lí 咏 yǒng - - 朱 zhū 淑 shū 真 zhēn
爱 ài 日 rì 温 wēn 温 wēn 正 zhèng 涤 dí 场 chǎng , , 老 lǎo 农 nóng 击 jī 壤 rǎng 庆 qìng 时 shí 康 kāng 。 。
水 shuǐ 催 cuī 舂 chōng 韵 yùn 捣 dǎo 残 cán 雨 yǔ , , 风 fēng 急 jí 耞 jiā 声 shēng 带 dài 夕 xī 阳 yáng 。 。
霜 shuāng 瓦 wǎ 晓 xiǎo 寒 hán 欺 qī 酒 jiǔ 力 lì , , 月 yuè 栏 lán 夜 yè 冷 lěng 动 dòng 诗 shī 肠 cháng 。 。
厌 yàn 厌 yàn 对 duì 景 jǐng 无 wú 情 qíng 绪 xù , , 谩 mán 把 bǎ 梅 méi 花 huā 取 qǔ 次 cì 妆 zhuāng 。 。
冬日离咏。宋代。朱淑真。爱日温温正涤场,老农击壤庆时康。 水催舂韵捣残雨,风急耞声带夕阳。 霜瓦晓寒欺酒力,月栏夜冷动诗肠。 厌厌对景无情绪,谩把梅花取次妆。