辛 xīn 巳 sì 仲 zhòng 冬 dōng 二 èr 日 rì 冬 dōng 至 zhì 孟 mèng 冬 dōng 晦 huì 日 rì 偶 ǒu 成 chéng 其 qí 二 èr - - 释 shì 文 wén 珦 xiàng
骎 qīn 骎 qīn 近 jìn 一 yī 阳 yáng , , 昼 zhòu 短 duǎn 夜 yè 偏 piān 长 cháng 。 。
打 dǎ 睡 shuì 工 gōng 夫 fū 到 dào , , 潜 qián 踪 zōng 计 jì 策 cè 良 liáng 。 。
晓 xiǎo 霜 shuāng 寒 hán 有 yǒu 力 lì , , 冬 dōng 日 rì 淡 dàn 无 wú 光 guāng 。 。
生 shēng 怕 pà 人 rén 相 xiāng 觅 mì , , 衰 shuāi 翁 wēng 懒 lǎn 下 xià 床 chuáng 。 。
辛巳仲冬二日冬至孟冬晦日偶成 其二。宋代。释文珦。骎骎近一阳,昼短夜偏长。 打睡工夫到,潜踪计策良。 晓霜寒有力,冬日淡无光。 生怕人相觅,衰翁懒下床。