后 hòu 数 shù 年 nián 登 dēng 旷 kuàng 远 yuǎn 亭 tíng 用 yòng 前 qián 韵 yùn 再 zài 赋 fù - - 仲 zhòng 并 bìng
坐 zuò 客 kè 一 yī 时 shí 人 rén 物 wù 换 huàn , , 此 cǐ 山 shān 海 hǎi 内 nèi 旧 jiù 知 zhī 名 míng 。 。
华 huá 筵 yán 为 wèi 我 wǒ 歌 gē 金 jīn 缕 lǚ , , 深 shēn 院 yuàn 有 yǒu 人 rén 来 lái 石 shí 城 chéng 。 。
酒 jiǔ 浪 làng 满 mǎn 浮 fú 春 chūn 浪 làng 碧 bì , , 眉 méi 峰 fēng 浅 qiǎn 画 huà 晚 wǎn 峰 fēng 平 píng 。 。
日 rì 斜 xié 柁 duò 转 zhuǎn 各 gè 回 huí 首 shǒu , , 松 sōng 竹 zhú 绕 rào 溪 xī 知 zhī 此 cǐ 情 qíng 。 。
后数年登旷远亭用前韵再赋。宋代。仲并。坐客一时人物换,此山海内旧知名。 华筵为我歌金缕,深院有人来石城。 酒浪满浮春浪碧,眉峰浅画晚峰平。 日斜柁转各回首,松竹绕溪知此情。