赋 fù 太 tài 和 hé 寺 sì 同 tóng 根 gēn 红 hóng 白 bái 梅 méi - - 艾 ài 性 xìng 夫 fū
雪 xuě 影 yǐng 萧 xiāo 萧 xiāo 带 dài 晚 wǎn 霞 xiá , , 胭 yān 脂 zhī 灼 zhuó 灼 zhuó 傍 bàng 铅 qiān 华 huá 。 。
孤 gū 山 shān 夜 yè 合 hé 连 lián 枝 zhī 木 mù , , 一 yī 树 shù 春 chūn 分 fēn 二 èr 色 sè 花 huā 。 。
牛 niú 继 jì 马 mǎ 来 lái 几 jǐ 换 huàn 骨 gǔ , , 鹤 hè 乘 chéng 鸾 luán 去 qù 忽 hū 通 tōng 家 jiā 。 。
向 xiàng 来 lái 逋 bū 老 lǎo 题 tí 诗 shī 处 chù , , 曾 céng 有 yǒu 红 hóng 裙 qún 拂 fú 碧 bì 纱 shā 。 。
赋太和寺同根红白梅。元代。艾性夫。雪影萧萧带晚霞,胭脂灼灼傍铅华。 孤山夜合连枝木,一树春分二色花。 牛继马来几换骨,鹤乘鸾去忽通家。 向来逋老题诗处,曾有红裙拂碧纱。