和 hé 李 lǐ 茂 mào 才 cái 寄 jì 景 jǐng 贤 xián 韵 yùn - - 耶 yē 律 lǜ 楚 chǔ 材 cái
醒 xǐng 时 shí 还 hái 醉 zuì 醉 zuì 还 hái 醒 xǐng , , 尚 shàng 忆 yì 轮 lún 台 tái 饮 yǐn 兴 xìng 清 qīng 。 。
瀚 hàn 海 hǎi 波 bō 涛 tāo 君 jūn 忍 rěn 听 tīng , , 天 tiān 山 shān 风 fēng 雪 xuě 我 wǒ 难 nán 行 xíng 。 。
好 hào 学 xué 慷 kāng 慨 kǎi 英 yīng 雄 xióng 操 cāo , , 毋 wú 傲 ào 辛 xīn 酸 suān 儿 ér 女 nǚ 情 qíng 。 。
但 dàn 得 dé 胸 xiōng 中 zhōng 空 kōng 洒 sǎ 洒 sǎ , , 天 tiān 涯 yá 何 hé 处 chǔ 不 bù 安 ān 生 shēng 。 。
和李茂才寄景贤韵。元代。耶律楚材。醒时还醉醉还醒,尚忆轮台饮兴清。 瀚海波涛君忍听,天山风雪我难行。 好学慷慨英雄操,毋傲辛酸儿女情。 但得胸中空洒洒,天涯何处不安生。