登 dēng 润 rùn 州 zhōu 慈 cí 和 hé 寺 sì 上 shàng 房 fáng - - 崔 cuī 致 zhì 远 yuǎn
登 dēng 临 lín 暂 zàn 隔 gé 路 lù 歧 qí 尘 chén , , 吟 yín 想 xiǎng 兴 xīng 亡 wáng 恨 hèn 益 yì 新 xīn 。 。
画 huà 角 jiǎo 声 shēng 中 zhōng 朝 zhāo 暮 mù 浪 làng , , 青 qīng 山 shān 影 yǐng 里 lǐ 古 gǔ 今 jīn 人 rén 。 。
霜 shuāng 摧 cuī 玉 yù 树 shù 花 huā 无 wú 主 zhǔ , , 风 fēng 暖 nuǎn 金 jīn 陵 líng 草 cǎo 自 zì 春 chūn 。 。
赖 lài 有 yǒu 谢 xiè 家 jiā 馀 yú 景 jǐng 在 zài , , 常 cháng 教 jiào 词 cí 客 kè 爽 shuǎng 精 jīng 神 shén 。 。
登润州慈和寺上房。唐代。崔致远。登临暂隔路歧尘,吟想兴亡恨益新。 画角声中朝暮浪,青山影里古今人。 霜摧玉树花无主,风暖金陵草自春。 赖有谢家馀景在,常教词客爽精神。