鹧 zhè 鸪 gū 天 tiān · · 夏 xià - - 长 zhǎng 筌 quán 子 zi
弄 nòng 舌 shé 闲 xián 禽 qín 向 xiàng 郁 yù 林 lín 。 。 涤 dí 蒸 zhēng 散 sàn 发 fà 趁 chèn 松 sōng 阴 yīn 。 。 清 qīng 风 fēng 习 xí 习 xí 来 lái 冰 bīng 簟 diàn , , 陶 táo 写 xiě 真 zhēn 情 qíng 取 qǔ 次 cì 吟 yín 。 。
天 tiān 似 shì 水 shuǐ , , 柳 liǔ 如 rú 金 jīn 。 。 火 huǒ 云 yún 叠 dié 翠 cuì 出 chū 遥 yáo 岑 cén 。 。 危 wēi 楼 lóu 安 ān 枕 zhěn 王 wáng 孙 sūn 趣 qù , , 静 jìng 室 shì 忘 wàng 机 jī 逸 yì 士 shì 心 xīn 。 。
鹧鸪天 · 夏。元代。长筌子。弄舌闲禽向郁林。涤蒸散发趁松阴。清风习习来冰簟,陶写真情取次吟。 天似水,柳如金。火云叠翠出遥岑。危楼安枕王孙趣,静室忘机逸士心。