杨 yáng 林 lín 即 jí 景 jǐng 次 cì 王 wáng 文 wén 济 jì 韵 yùn - - 王 wáng 缜 zhěn
烟 yān 树 shù 空 kōng 蒙 méng 望 wàng 眼 yǎn 迷 mí , , 路 lù 程 chéng 南 nán 北 běi 又 yòu 东 dōng 西 xī 。 。
雨 yǔ 晴 qíng 麦 mài 陇 lǒng 翻 fān 飞 fēi 雉 zhì , , 春 chūn 暖 nuǎn 花 huā 村 cūn 乐 lè 早 zǎo 犁 lí 。 。
天 tiān 阔 kuò 常 cháng 嫌 xián 苍 cāng 海 hǎi 窄 zhǎi , , 山 shān 高 gāo 惯 guàn 见 jiàn 白 bái 云 yún 低 dī 。 。
一 yī 窗 chuāng 明 míng 月 yuè 无 wú 人 rén 管 guǎn , , 惟 wéi 有 yǒu 阶 jiē 前 qián 草 cǎo 色 sè 齐 qí 。 。
杨林即景次王文济韵。明代。王缜。烟树空蒙望眼迷,路程南北又东西。 雨晴麦陇翻飞雉,春暖花村乐早犁。 天阔常嫌苍海窄,山高惯见白云低。 一窗明月无人管,惟有阶前草色齐。