秋 qiū 声 shēng - - 洪 hóng 希 xī 文 wén
悚 sǒng 动 dòng 西 xī 南 nán 底 dǐ 不 bù 平 píng , , 触 chù 于 yú 金 jīn 石 shí 碎 suì 鏦 cōng 铮 zhēng 。 。
气 qì 回 huí 海 hǎi 岛 dǎo 波 bō 涛 tāo 势 shì , , 令 lìng 压 yā 边 biān 庭 tíng 人 rén 马 mǎ 声 shēng 。 。
胆 dǎn 薄 báo 生 shēng 僧 sēng 窗 chuāng 纸 zhǐ 擘 bāi , , 梦 mèng 回 huí 错 cuò 认 rèn 枕 zhěn 棱 léng 惊 jīng 。 。
壮 zhuàng 怀 huái 何 hé 事 shì 销 xiāo 磨 mó 尽 jǐn , , 宋 sòng 玉 yù 中 zhōng 年 nián 白 bái 发 fà 生 shēng 。 。
秋声。元代。洪希文。悚动西南底不平,触于金石碎鏦铮。 气回海岛波涛势,令压边庭人马声。 胆薄生僧窗纸擘,梦回错认枕棱惊。 壮怀何事销磨尽,宋玉中年白发生。