送 sòng 俞 yú 山 shān 人 rén 还 hái 汉 hàn 阳 yáng - - 宋 sòng 登 dēng 春 chūn
落 luò 日 rì 下 xià 平 píng 原 yuán , , 秋 qiū 林 lín 白 bái 露 lù 繁 fán 。 。
独 dú 怜 lián 长 cháng 路 lù 客 kè , , 栖 qī 托 tuō 向 xiàng 谁 shuí 门 mén 。 。
卖 mài 赋 fù 金 jīn 何 hé 有 yǒu , , 还 huán 家 jiā 舌 shé 尚 shàng 存 cún 。 。
剑 jiàn 歌 gē 空 kōng 自 zì 苦 kǔ , , 江 jiāng 汉 hàn 有 yǒu 芳 fāng 荪 sūn 。 。
送俞山人还汉阳。明代。宋登春。落日下平原,秋林白露繁。 独怜长路客,栖托向谁门。 卖赋金何有,还家舌尚存。 剑歌空自苦,江汉有芳荪。