中 zhōng 秋 qiū 后 hòu 一 yī 日 rì 园 yuán 亭 tíng 闻 wén 蝉 chán - - 李 lǐ 孙 sūn 宸 chén
荏 rěn 苒 rǎn 秋 qiū 过 guò 半 bàn , , 开 kāi 尊 zūn 坐 zuò 暮 mù 林 lín 。 。
玄 xuán 蝉 chán 衰 shuāi 柳 liǔ 外 wài , , 作 zuò 意 yì 送 sòng 悲 bēi 音 yīn 。 。
露 lù 冷 lěng 声 shēng 偏 piān 苦 kǔ , , 风 fēng 寒 hán 响 xiǎng 易 yì 沈 shěn 。 。
听 tīng 来 lái 翻 fān 自 zì 感 gǎn , , 不 bù 那 nà 岁 suì 时 shí 心 xīn 。 。
中秋后一日园亭闻蝉。明代。李孙宸。荏苒秋过半,开尊坐暮林。 玄蝉衰柳外,作意送悲音。 露冷声偏苦,风寒响易沈。 听来翻自感,不那岁时心。