去 qù 国 guó 辞 cí 陵 líng 忽 hū 大 dà 风 fēng 雷 léi - - 范 fàn 景 jǐng 文 wén
晓 xiǎo 望 wàng 钟 zhōng 陵 líng 紫 zǐ 气 qì 开 kāi , , 五 wǔ 年 nián 拱 gǒng 护 hù 愧 kuì 非 fēi 才 cái 。 。
狂 kuáng 愚 yú 有 yǒu 罪 zuì 臣 chén 应 yīng 死 sǐ , , 高 gāo 厚 hòu 无 wú 私 sī 怒 nù 易 yì 回 huí 。 。
帝 dì 鉴 jiàn 自 zì 能 néng 明 míng 日 rì 月 yuè , , 孤 gū 臣 chén 敢 gǎn 诧 chà 动 dòng 风 fēng 雷 léi 。 。
去 qù 天 tiān 洒 sǎ 泪 lèi 重 chóng 回 huí 首 shǒu , , 何 hé 日 rì 烽 fēng 烟 yān 靖 jìng 九 jiǔ 垓 gāi 。 。
去国辞陵忽大风雷。明代。范景文。晓望钟陵紫气开,五年拱护愧非才。 狂愚有罪臣应死,高厚无私怒易回。 帝鉴自能明日月,孤臣敢诧动风雷。 去天洒泪重回首,何日烽烟靖九垓。