香 xiāng 雪 xuě 斋 zhāi 为 wèi 郭 guō 张 zhāng 虚 xū 茂 mào 才 cái 赋 fù - - 胡 hú 应 yīng 麟 lín
茆 máo 斋 zhāi 馀 yú 十 shí 尺 chǐ , , 香 xiāng 雪 xuě 绽 zhàn 雕 diāo 栏 lán 。 。
独 dú 树 shù 孤 gū 山 shān 老 lǎo , , 千 qiān 花 huā 大 dà 庾 yǔ 寒 hán 。 。
高 gāo 楼 lóu 吹 chuī 渐 jiàn 落 luò , , 古 gǔ 驿 yì 寄 jì 仍 réng 残 cán 。 。
欲 yù 唤 huàn 娉 pīng 婷 tíng 语 yǔ , , 师 shī 雄 xióng 梦 mèng 未 wèi 阑 lán 。 。
香雪斋为郭张虚茂才赋。明代。胡应麟。茆斋馀十尺,香雪绽雕栏。 独树孤山老,千花大庾寒。 高楼吹渐落,古驿寄仍残。 欲唤娉婷语,师雄梦未阑。