秋 qiū 日 rì 送 sòng 陈 chén 山 shān 人 rén 还 hái 江 jiāng 右 yòu 赋 fù 得 dé 庐 lú 山 shān 瀑 pù 布 bù 水 shuǐ - - 胡 hú 应 yīng 麟 lín
万 wàn 丈 zhàng 庐 lú 山 shān 瀑 pù , , 经 jīng 行 xíng 照 zhào 客 kè 衣 yī 。 。
昼 zhòu 看 kàn 银 yín 海 hǎi 立 lì , , 晴 qíng 望 wàng 玉 yù 虹 hóng 飞 fēi 。 。
激 jī 浪 làng 回 huí 丹 dān 壑 hè , , 分 fēn 流 liú 出 chū 翠 cuì 微 wēi 。 。
凭 píng 谁 shuí 唤 huàn 匡 kuāng 续 xù , , 一 yī 酌 zhuó 共 gòng 忘 wàng 机 jī 。 。
秋日送陈山人还江右赋得庐山瀑布水。明代。胡应麟。万丈庐山瀑,经行照客衣。 昼看银海立,晴望玉虹飞。 激浪回丹壑,分流出翠微。 凭谁唤匡续,一酌共忘机。