苍 cāng 翠 cuì 亭 tíng - - 唐 táng 顺 shùn 之 zhī
风 fēng 来 lái 松 sōng 涛 tāo 生 shēng , , 风 fēng 去 qù 松 sōng 涛 tāo 罢 bà 。 。
虽 suī 非 fēi 参 cān 禅 chán 客 kè , , 暂 zàn 此 cǐ 学 xué 观 guān 化 huà 。 。
苍翠亭。明代。唐顺之。风来松涛生,风去松涛罢。 虽非参禅客,暂此学观化。