江 jiāng 上 shàng 迷 mí 渡 dù - - 孙 sūn 继 jì 皋 gāo
江 jiāng 乡 xiāng 渺 miǎo 不 bù 极 jí , , 风 fēng 雨 yǔ 况 kuàng 迷 mí 津 jīn 。 。
自 zì 爱 ài 寻 xún 山 shān 径 jìng , , 何 hé 妨 fáng 问 wèn 野 yě 人 rén 。 。
潮 cháo 回 huí 愁 chóu 欲 yù 暮 mù , , 草 cǎo 湿 shī 想 xiǎng 馀 yú 春 chūn 。 。
敢 gǎn 有 yǒu 飘 piāo 零 líng 色 sè , , 浮 fú 云 yún 客 kè 里 lǐ 身 shēn 。 。
江上迷渡。明代。孙继皋。江乡渺不极,风雨况迷津。 自爱寻山径,何妨问野人。 潮回愁欲暮,草湿想馀春。 敢有飘零色,浮云客里身。