和 hé 行 xíng 甫 fǔ 侄 zhí 咏 yǒng 菜 cài - - 唐 táng 秩 zhì
野 yě 花 huā 青 qīng 青 qīng 半 bàn 顷 qǐng 畴 chóu , , 蝶 dié 蜂 fēng 何 hé 故 gù 傍 bàng 人 rén 游 yóu 。 。
元 yuán 都 dōu 净 jìng 尽 jìn 千 qiān 年 nián 恨 hèn , , 老 lǎo 圃 pǔ 清 qīng 香 xiāng 一 yī 味 wèi 秋 qiū 。 。
嫩 nèn 叶 yè 安 ān 排 pái 青 qīng 玉 yù 案 àn , , 新 xīn 茎 jīng 抽 chōu 出 chū 白 bái 芽 yá 筹 chóu 。 。
咬 yǎo 根 gēn 惟 wéi 愿 yuàn 汝 rǔ 知 zhī 味 wèi , , 百 bǎi 事 shì 如 rú 今 jīn 愧 kuì 未 wèi 酬 chóu 。 。
和行甫侄咏菜。明代。唐秩。野花青青半顷畴,蝶蜂何故傍人游。 元都净尽千年恨,老圃清香一味秋。 嫩叶安排青玉案,新茎抽出白芽筹。 咬根惟愿汝知味,百事如今愧未酬。