阮 ruǎn 郎 láng 归 guī · · 舟 zhōu 中 zhōng 赋 fù 所 suǒ 见 jiàn - - 陆 lù 文 wén 圭 guī
风 fēng 吹 chuī 一 yī 捻 niǎn 柳 liǔ 腰 yāo 轻 qīng 。 。 春 chūn 柔 róu 力 lì 未 wèi 胜 shèng 。 。 眉 méi 儿 ér 喜 xǐ 学 xué 远 yuǎn 山 shān 青 qīng 。 。 终 zhōng 朝 cháo 画 huà 不 bù 成 chéng 。 。
娇 jiāo 滴 dī 滴 dī , , 笑 xiào 盈 yíng 盈 yíng 。 。 雏 chú 莺 yīng 叶 yè 底 dǐ 声 shēng 。 。 花 huā 梢 shāo 雨 yǔ 过 guò 夕 xī 阳 yáng 明 míng 。 。 无 wú 情 qíng 渐 jiàn 有 yǒu 情 qíng 。 。
阮郎归 · 舟中赋所见。元代。陆文圭。风吹一捻柳腰轻。春柔力未胜。眉儿喜学远山青。终朝画不成。 娇滴滴,笑盈盈。雏莺叶底声。花梢雨过夕阳明。无情渐有情。