弓 gōng 剑 jiàn 空 kōng 遗 yí 瘴 zhàng 海 hǎi 涯 yá 南 nán 冠 guān 怅 chàng 望 wàng 泪 lèi 偷 tōu 垂 chuí 满 mǎn 头 tóu 白 bái 发 fà 心 xīn 如 rú 铁 tiě 自 zì 写 xiě 幽 yōu 芳 fāng 慰 wèi 所 suǒ 思 sī - - 袁 yuán 华 huá
郑 zhèng 君 jūn 独 dú 行 xíng 今 jīn 重 zhòng 见 jiàn , , 图 tú 画 huà 仍 réng 兼 jiān 著 zhù 述 shù 存 cún 。 。
多 duō 少 shǎo 梁 liáng 园 yuán 旧 jiù 词 cí 客 kè , , 长 zhǎng 裾 jū 又 yòu 曳 yè 向 xiàng 谁 shuí 门 mén 。 。
弓剑空遗瘴海涯南冠怅望泪偷垂满头白发心如铁自写幽芳慰所思。明代。袁华。郑君独行今重见,图画仍兼著述存。 多少梁园旧词客,长裾又曳向谁门。