登 dēng 凌 líng 山 shān 紫 zǐ 剑 jiàn 亭 tíng - - 袁 yuán 古 gǔ 亭 tíng
步 bù 上 shàng 凌 líng 山 shān 紫 zǐ 剑 jiàn 亭 tíng , , 剑 jiàn 横 héng 霄 xiāo 汉 hàn 斗 dòu 牛 niú 惊 jīng 。 。
水 shuǐ 拖 tuō 晴 qíng 练 liàn 风 fēng 前 qián 皱 zhòu , , 山 shān 列 liè 华 huá 簪 zān 雨 yǔ 后 hòu 青 qīng 。 。
烟 yān 火 huǒ 几 jǐ 家 jiā 人 rén 远 yuǎn 近 jìn , , 风 fēng 霜 shuāng 千 qiān 里 lǐ 客 kè 飘 piāo 零 líng 。 。
望 wàng 中 zhōng 咫 zhǐ 尺 chǐ 长 cháng 沙 shā 路 lù , , 欲 yù 把 bǎ 文 wén 章 zhāng 吊 diào 屈 qū 平 píng 。 。
登凌山紫剑亭。明代。袁古亭。步上凌山紫剑亭,剑横霄汉斗牛惊。 水拖晴练风前皱,山列华簪雨后青。 烟火几家人远近,风霜千里客飘零。 望中咫尺长沙路,欲把文章吊屈平。