和 hé 汪 wāng 本 běn 真 zhēn 先 xiān 生 shēng 韵 yùn - - 曹 cáo 文 wén 晦 huì
吾 wú 尝 cháng 笑 xiào 宁 níng 子 zǐ , , 饭 fàn 牛 niú 遂 suì 成 chéng 歌 gē 。 。
悠 yōu 悠 yōu 白 bái 石 shí 音 yīn , , 时 shí 哉 zāi 将 jiāng 奈 nài 何 hé ! !
稊 tí 稗 bài 满 mǎn 秋 qiū 原 yuán , , 风 fēng 雨 yǔ 残 cán 吾 wú 禾 hé 。 。
君 jūn 子 zǐ 不 bù 时 shí 见 jiàn , , 小 xiǎo 人 rén 日 rì 以 yǐ 多 duō 。 。
已 yǐ 矣 yǐ 奚 xī 足 zú 叹 tàn , , 曳 yè 杖 zhàng 松 sōng 间 jiān 坡 pō 。 。
和汪本真先生韵。元代。曹文晦。吾尝笑宁子,饭牛遂成歌。 悠悠白石音,时哉将奈何! 稊稗满秋原,风雨残吾禾。 君子不时见,小人日以多。 已矣奚足叹,曳杖松间坡。