雪 xuě 舫 fǎng 夜 yè 坐 zuò - - 张 zhāng 仲 zhòng 深 shēn
野 yě 人 rén 雪 xuě 舫 fǎng 大 dà 如 rú 斗 dòu , , 中 zhōng 有 yǒu 六 liù 尺 chǐ 枯 kū 藤 téng 床 chuáng 。 。
一 yī 窗 chuāng 灯 dēng 火 huǒ 夜 yè 淡 dàn 淡 dàn , , 满 mǎn 园 yuán 风 fēng 雨 yǔ 春 chūn 茫 máng 茫 máng 。 。
杏 xìng 花 huā 已 yǐ 开 kāi 江 jiāng 草 cǎo 短 duǎn , , 燕 yàn 子 zi 未 wèi 来 lái 杨 yáng 叶 yè 黄 huáng 。 。
湖 hú 山 shān 秀 xiù 色 sè 可 kě 揽 lǎn 结 jié , , 明 míng 朝 cháo 归 guī 去 qù 聊 liáo 徜 cháng 徉 yáng 。 。
雪舫夜坐。元代。张仲深。野人雪舫大如斗,中有六尺枯藤床。 一窗灯火夜淡淡,满园风雨春茫茫。 杏花已开江草短,燕子未来杨叶黄。 湖山秀色可揽结,明朝归去聊徜徉。