登 dēng 襄 xiāng 城 chéng 歌 gē - - 傅 fù 汝 rǔ 舟 zhōu
客 kè 子 zǐ 道 dào 路 lù 浮 fú 云 yún 轻 qīng , , 北 běi 风 fēng 发 fā 发 fā 飘 piāo 蛮 mán 荆 jīng 。 。
二 èr 妃 fēi 汉 hàn 滨 bīn 昔 xī 解 jiě 佩 pèi , , 庞 páng 公 gōng 襄 xiāng 阳 yáng 今 jīn 入 rù 城 chéng 。 。
天 tiān 清 qīng 岘 xiàn 山 shān 水 shuǐ 上 shàng 出 chū , , 日 rì 倒 dào 习 xí 池 chí 花 huā 内 nèi 明 míng 。 。
错 cuò 将 jiāng 玉 yù 笛 dí 兴 xìng 此 cǐ 弄 nòng , , 尽 jǐn 使 shǐ 九 jiǔ 天 tiān 鸾 luán 鹤 hè 惊 jīng 。 。
登襄城歌。明代。傅汝舟。客子道路浮云轻,北风发发飘蛮荆。 二妃汉滨昔解佩,庞公襄阳今入城。 天清岘山水上出,日倒习池花内明。 错将玉笛兴此弄,尽使九天鸾鹤惊。