因 yīn 冷 lěng 感 gǎn 兴 xīng - - 杨 yáng 继 jì 盛 shèng
风 fēng 满 mǎn 孤 gū 城 chéng 泪 lèi 满 mǎn 巾 jīn , , 高 gāo 寒 hán 偏 piān 傍 bàng 薄 báo 衣 yī 人 rén 。 。
晴 qíng 烟 yān 亦 yì 逐 zhú 阴 yīn 云 yún 冷 lěng , , 诗 shī 思 sī 应 yīng 随 suí 白 bái 发 fà 新 xīn 。 。
归 guī 去 qù 此 cǐ 身 shēn 方 fāng 属 shǔ 我 wǒ , , 愁 chóu 来 lái 何 hé 事 shì 最 zuì 伤 shāng 神 shén 。 。
边 biān 陲 chuí 戍 shù 马 mǎ 中 zhōng 原 yuán 盗 dào , , 惆 chóu 怅 chàng 羞 xiū 称 chēng 自 zì 靖 jìng 臣 chén 。 。
因冷感兴。明代。杨继盛。风满孤城泪满巾,高寒偏傍薄衣人。 晴烟亦逐阴云冷,诗思应随白发新。 归去此身方属我,愁来何事最伤神。 边陲戍马中原盗,惆怅羞称自靖臣。