追 zhuī 和 hé 耻 chǐ 庵 ān 诗 shī 韵 yùn - - 黄 huáng 淮 huái
寸 cùn 心 xīn 长 zhǎng 拟 nǐ 与 yǔ 天 tiān 游 yóu , , 岂 qǐ 料 liào 无 wú 才 cái 齿 chǐ 系 xì 囚 qiú 。 。
千 qiān 里 lǐ 亲 qīn 庭 tíng 劳 láo 梦 mèng 寐 mèi , , 故 gù 山 shān 先 xiān 陇 lǒng 长 cháng 松 sōng 楸 qiū 。 。
喜 xǐ 逢 féng 阮 ruǎn 籍 jí 能 néng 青 qīng 眼 yǎn , , 自 zì 笑 xiào 冯 féng 唐 táng 尚 shàng 黑 hēi 头 tóu 。 。
何 hé 日 rì 共 gòng 沾 zhān 新 xīn 雨 yǔ 露 lù , , 佩 pèi 环 huán 依 yī 旧 jiù 步 bù 瀛 yíng 洲 zhōu 。 。
追和耻庵诗韵。明代。黄淮。寸心长拟与天游,岂料无才齿系囚。 千里亲庭劳梦寐,故山先陇长松楸。 喜逢阮籍能青眼,自笑冯唐尚黑头。 何日共沾新雨露,佩环依旧步瀛洲。