庭 tíng 中 zhōng 有 yǒu 胡 hú 桃 táo 树 shù 一 yī 株 zhū 方 fāng 夏 xià 为 wèi 细 xì 虫 chóng 食 shí 叶 yè 濯 zhuó 濯 zhuó 可 kě 念 niàn 既 jì 而 ér 有 yǒu 萌 méng 至 zhì 秋 qiū 反 fǎn 成 chéng 新 xīn 绿 lǜ 他 tā 树 shù 憔 qiáo 悴 cuì 此 cǐ 独 dú 蓊 wěng 然 rán 因 yīn 题 tí 三 sān 绝 jué 句 jù 其 qí 一 yī - - 黄 huáng 淳 chún 耀 yào
已 yǐ 讶 yà 饥 jī 虫 chóng 似 sì 雪 xuě 霜 shuāng , , 俄 é 回 huí 寒 hán 露 lù 作 zuò 春 chūn 阳 yáng 。 。
道 dào 人 rén 戏 xì 舞 wǔ 庭 tíng 柯 kē 笑 xiào , , 疾 jí 病 bìng 真 zhēn 成 chéng 却 què 老 lǎo 方 fāng 。 。
庭中有胡桃树一株方夏为细虫食叶濯濯可念既而有萌至秋反成新绿他树憔悴此独蓊然因题三绝句 其一。明代。黄淳耀。已讶饥虫似雪霜,俄回寒露作春阳。 道人戏舞庭柯笑,疾病真成却老方。