次 cì 第 dì 和 hé 海 hǎi 洲 zhōu 翁 wēng 韵 yùn 效 xiào 放 fàng 翁 wēng 体 tǐ 其 qí 十 shí - - 杨 yáng 巍 wēi
几 jǐ 年 nián 江 jiāng 海 hǎi 接 jiē 华 huá 裾 jū , , 所 suǒ 吐 tǔ 珠 zhū 玑 jī 总 zǒng 绪 xù 馀 yú 。 。
黄 huáng 叶 yè 翩 piān 翩 piān 都 dōu 是 shì 景 jǐng , , 别 bié 才 cái 落 luò 落 luò 不 bù 关 guān 书 shū 。 。
归 guī 来 lái 方 fāng 见 jiàn 宦 huàn 情 qíng 薄 báo , , 晚 wǎn 节 jié 仍 réng 嫌 xián 诗 shī 律 lǜ 疏 shū 。 。
漫 màn 道 dào 枯 kū 肠 cháng 搜 sōu 已 yǐ 尽 jǐn , , 东 dōng 坡 pō 佳 jiā 句 jù 赵 zhào 陈 chén 予 yǔ 。 。
次第和海洲翁韵效放翁体 其十。明代。杨巍。几年江海接华裾,所吐珠玑总绪馀。 黄叶翩翩都是景,别才落落不关书。 归来方见宦情薄,晚节仍嫌诗律疏。 漫道枯肠搜已尽,东坡佳句赵陈予。