经 jīng 李 lǐ 山 shān 人 rén 子 zǐ 长 zhǎng 墓 mù - - 欧 ōu 大 dà 任 rèn
宰 zǎi 木 mù 萧 xiāo 萧 xiāo 不 bù 可 kě 闻 wén , , 青 qīng 山 shān 宿 sù 草 cǎo 最 zuì 怜 lián 君 jūn 。 。
乡 xiāng 人 rén 已 yǐ 祭 jì 先 xiān 生 shēng 社 shè , , 弟 dì 子 zǐ 曾 céng 营 yíng 处 chǔ 士 shì 坟 fén 。 。
终 zhōng 古 gǔ 黔 qián 娄 lóu 空 kōng 有 yǒu 谥 shì , , 百 bǎi 年 nián 封 fēng 禅 shàn 竟 jìng 遗 yí 文 wén 。 。
束 shù 书 shū 身 shēn 后 hòu 嗟 jiē 零 líng 落 luò , , 惟 wéi 见 jiàn 哀 āi 猿 yuán 向 xiàng 白 bái 云 yún 。 。
经李山人子长墓。明代。欧大任。宰木萧萧不可闻,青山宿草最怜君。 乡人已祭先生社,弟子曾营处士坟。 终古黔娄空有谥,百年封禅竟遗文。 束书身后嗟零落,惟见哀猿向白云。