端 duān 阳 yáng 病 bìng 足 zú 遣 qiǎn 怀 huái 呈 chéng 江 jiāng 景 jǐng 吴 wú 二 èr 首 shǒu - - 苏 sū 葵 kuí
几 jǐ 日 rì 床 chuáng 帏 wéi 不 bù 暂 zàn 离 lí , , 家 jiā 人 rén 疑 yí 我 wǒ 学 xué 希 xī 夷 yí 。 。
卧 wò 将 jiāng 本 běn 草 cǎo 从 cóng 头 tóu 检 jiǎn , , 过 guò 却 què 端 duān 阳 yáng 不 bù 自 zì 知 zhī 。 。
屯 tún 否 fǒu 在 zài 人 rén 常 cháng 大 dà 半 bàn , , 忧 yōu 愁 chóu 于 yú 我 wǒ 更 gèng 相 xiāng 持 chí 。 。
行 xíng 藏 cáng 惠 huì 迪 dí 多 duō 年 nián 悟 wù , , 造 zào 化 huà 真 zhēn 成 chéng 是 shì 小 xiǎo 儿 ér 。 。
端阳病足遣怀呈江景吴二首。明代。苏葵。几日床帏不暂离,家人疑我学希夷。 卧将本草从头检,过却端阳不自知。 屯否在人常大半,忧愁于我更相持。 行藏惠迪多年悟,造化真成是小儿。