壬 rén 寅 yín 春 chūn 扫 sǎo 先 xiān 师 shī 翁 wēng 塔 tǎ - - 释 shì 今 jīn 无 wú
去 qù 年 nián 浮 fú 海 hǎi 上 shàng 辞 cí 书 shū , , 回 huí 首 shǒu 风 fēng 烟 yān 几 jǐ 日 rì 馀 yú 。 。
芳 fāng 草 cǎo 无 wú 情 qíng 空 kōng 满 mǎn 地 dì , , 浮 fú 云 yún 有 yǒu 泪 lèi 独 dú 沾 zhān 裾 jū 。 。
山 shān 光 guāng 十 shí 里 lǐ 银 yín 盛 shèng 雪 xuě , , 泉 quán 影 yǐng 千 qiān 年 nián 井 jǐng 觑 qù 驴 lǘ 。 。
便 biàn 拟 nǐ 种 zhǒng 松 sōng 三 sān 万 wàn 本 běn , , 青 qīng 青 qīng 长 zhǎng 荫 yīn 祖 zǔ 庭 tíng 迂 yū 。 。
壬寅春扫先师翁塔。明代。释今无。去年浮海上辞书,回首风烟几日馀。 芳草无情空满地,浮云有泪独沾裾。 山光十里银盛雪,泉影千年井觑驴。 便拟种松三万本,青青长荫祖庭迂。