天 tiān 津 jīn 晓 xiǎo 发 fā - - 顾 gù 清 qīng
层 céng 城 chéng 高 gāo 阁 gé 倚 yǐ 苍 cāng 茫 máng , , 南 nán 客 kè 归 guī 舟 zhōu 此 cǐ 望 wàng 洋 yáng 。 。
天 tiān 运 yùn 亦 yì 如 rú 河 hé 势 shì 转 zhuǎn , , 年 nián 华 huá 争 zhēng 得 de 海 hǎi 波 bō 长 cháng 。 。
踏 tà 风 fēng 轻 qīng 燕 yàn 翩 piān 翩 piān 语 yǔ , , 近 jìn 水 shuǐ 闲 xián 花 huā 细 xì 细 xì 香 xiāng 。 。
遥 yáo 看 kàn 黄 huáng 头 tóu 牵 qiān 百 bǎi 丈 zhàng , , 此 cǐ 身 shēn 今 jīn 已 yǐ 在 zài 江 jiāng 乡 xiāng 。 。
天津晓发。明代。顾清。层城高阁倚苍茫,南客归舟此望洋。 天运亦如河势转,年华争得海波长。 踏风轻燕翩翩语,近水闲花细细香。 遥看黄头牵百丈,此身今已在江乡。