次 cì 韵 yùn 道 dào 行 héng 可 kě 清 qīng 明 míng 雨 yǔ - - 释 shì 妙 miào 声 shēng
风 fēng 雨 yǔ 萧 xiāo 萧 xiāo 夜 yè 向 xiàng 晨 chén , , 清 qīng 明 míng 都 dōu 付 fù 寂 jì 寥 liáo 滨 bīn 。 。
吹 chuī 残 cán 野 yě 外 wài 无 wú 穷 qióng 柳 liǔ , , 消 xiāo 尽 jǐn 江 jiāng 南 nán 大 dà 半 bàn 春 chūn 。 。
临 lín 水 shuǐ 桃 táo 花 huā 还 hái 有 yǒu 浪 làng , , 衔 xián 泥 ní 燕 yàn 子 zi 不 bù 生 shēng 尘 chén 。 。
匡 kuāng 床 chuáng 坐 zuò 稳 wěn 浑 hún 慵 yōng 起 qǐ , , 赖 lài 得 dé 同 tóng 人 rén 语 yǔ 笑 xiào 频 pín 。 。
次韵道行可清明雨。明代。释妙声。风雨萧萧夜向晨,清明都付寂寥滨。 吹残野外无穷柳,消尽江南大半春。 临水桃花还有浪,衔泥燕子不生尘。 匡床坐稳浑慵起,赖得同人语笑频。