遥 yáo 哭 kū 录 lù 用 yòng 道 dào 广 guǎng 两 liǎng 仆 pū - - 释 shì 函 hán 可 kě
此 cǐ 日 rì 谁 shuí 能 néng 话 huà 感 gǎn 恩 ēn , , 相 xiāng 将 jiāng 含 hán 泪 lèi 共 gòng 酸 suān 辛 xīn 。 。
但 dàn 留 liú 尺 chǐ 寸 cùn 还 hái 孤 gū 子 zǐ , , 不 bù 向 xiàng 诗 shī 书 shū 学 xué 古 gǔ 人 rén 。 。
狱 yù 底 dǐ 沉 chén 埋 mái 双 shuāng 剑 jiàn 气 qì , , 天 tiān 涯 yá 悽 qī 断 duàn 一 yī 僧 sēng 身 shēn 。 。
最 zuì 怜 lián 大 dà 义 yì 归 guī 僮 tóng 仆 pú , , 乱 luàn 世 shì 交 jiāo 亲 qīn 未 wèi 敢 gǎn 论 lùn 。 。
遥哭录用道广两仆。明代。释函可。此日谁能话感恩,相将含泪共酸辛。 但留尺寸还孤子,不向诗书学古人。 狱底沉埋双剑气,天涯悽断一僧身。 最怜大义归僮仆,乱世交亲未敢论。