楝 liàn 亭 tíng 诗 shī 和 hé 荔 lì 轩 xuān 曹 cáo 使 shǐ 君 jūn 作 zuò 其 qí 二 èr - - 毛 máo 奇 qí 龄 líng
当 dāng 年 nián 开 kāi 府 fǔ 近 jìn 长 cháng 干 gàn , , 亲 qīn 见 jiàn 栽 zāi 花 huā 傍 bàng 井 jǐng 干 gàn 。 。
但 dàn 过 guò 唐 táng 昌 chāng 思 sī 玉 yù 蕊 ruǐ , , 再 zài 来 lái 举 jǔ 院 yuàn 见 jiàn 文 wén 官 guān 。 。
歌 gē 成 chéng 蔽 bì 芾 fèi 恩 ēn 长 zhǎng 在 zài , , 认 rèn 作 zuò 杯 bēi 棬 quān 泪 lèi 未 wèi 干 gàn 。 。
满 mǎn 树 shù 离 lí 离 lí 初 chū 结 jié 子 zǐ , , 到 dào 今 jīn 都 dōu 是 shì 凤 fèng 凰 huáng 餐 cān 。 。
楝亭诗和荔轩曹使君作 其二。清代。毛奇龄。当年开府近长干,亲见栽花傍井干。 但过唐昌思玉蕊,再来举院见文官。 歌成蔽芾恩长在,认作杯棬泪未干。 满树离离初结子,到今都是凤凰餐。