登 dēng 太 tài 白 bái 楼 lóu 望 wàng 江 jiāng - - 李 lǐ 学 xué 孝 xiào
百 bǎi 尺 chǐ 矶 jī 头 tóu 策 cè 杖 zhàng 寻 xún , , 八 bā 窗 chuāng 空 kōng 洞 dòng 俯 fǔ 高 gāo 深 shēn 。 。
苍 cāng 茫 máng 秋 qiū 色 sè 来 lái 天 tiān 地 dì , , 浩 hào 荡 dàng 江 jiāng 流 liú 自 zì 古 gǔ 今 jīn 。 。
战 zhàn 垒 lěi 荒 huāng 荒 huāng 烟 yān 草 cǎo 合 hé , , 仙 xiān 灵 líng 杳 yǎo 杳 yǎo 日 rì 华 huá 沈 shěn 。 。
仲 zhòng 宣 xuān 漫 màn 发 fā 登 dēng 楼 lóu 慨 kǎi , , 极 jí 目 mù 帆 fān 樯 qiáng 万 wàn 里 lǐ 心 xīn 。 。
登太白楼望江。清代。李学孝。百尺矶头策杖寻,八窗空洞俯高深。 苍茫秋色来天地,浩荡江流自古今。 战垒荒荒烟草合,仙灵杳杳日华沈。 仲宣漫发登楼慨,极目帆樯万里心。