家 jiā 翔 xiáng 秋 qiū - - 林 lín 占 zhàn 梅 méi
陡 dǒu 峭 qiào 巉 chán 岩 yán 骨 gǔ 相 xiāng 呈 chéng , , 苔 tái 纹 wén 如 rú 绣 xiù 倍 bèi 生 shēng 情 qíng 。 。
倘 tǎng 投 tóu 浅 qiǎn 水 shuǐ 心 xīn 相 xiāng 契 qì , , 为 wèi 漱 shù 流 liú 泉 quán 势 shì 不 bù 平 píng 。 。
解 jiě 酒 jiǔ 能 néng 醒 xǐng 沉 chén 湎 miǎn 客 kè , , 点 diǎn 金 jīn 随 suí 化 huà 孔 kǒng 方 fāng 兄 xiōng 。 。
可 kě 人 rén 自 zì 有 yǒu 天 tiān 真 zhēn 在 zài , , 讵 jù 藉 jí 神 shén 工 gōng 鬼 guǐ 斧 fǔ 成 chéng 。 。
家翔秋。清代。林占梅。陡峭巉岩骨相呈,苔纹如绣倍生情。 倘投浅水心相契,为漱流泉势不平。 解酒能醒沉湎客,点金随化孔方兄。 可人自有天真在,讵藉神工鬼斧成。