重 zhòng 至 zhì 金 jīn 陵 líng 故 gù 居 jū 吊 diào 刘 liú 姬 jī - - 俞 yú 明 míng 震 zhèn
罢 bà 絮 xù 光 guāng 阴 yīn 萍 píng 满 mǎn 池 chí , , 春 chūn 风 fēng 吹 chuī 鬓 bìn 白 bái 成 chéng 丝 sī 。 。
明 míng 知 zhī 生 shēng 累 lèi 翻 fān 悲 bēi 死 sǐ , , 难 nàn 遣 qiǎn 中 zhōng 年 nián 况 kuàng 近 jìn 衰 shuāi 。 。
花 huā 竹 zhú 每 měi 思 sī 初 chū 种 zhǒng 日 rì , , 江 jiāng 山 shān 重 zhòng 见 jiàn 独 dú 来 lái 时 shí 。 。
人 rén 间 jiān 万 wàn 事 shì 成 chéng 追 zhuī 悔 huǐ , , 地 dì 老 lǎo 天 tiān 荒 huāng 却 què 怨 yuàn 谁 shuí 。 。
重至金陵故居吊刘姬。清代。俞明震。罢絮光阴萍满池,春风吹鬓白成丝。 明知生累翻悲死,难遣中年况近衰。 花竹每思初种日,江山重见独来时。 人间万事成追悔,地老天荒却怨谁。