望 wàng 仙 xiān 亭 tíng 和 hé 韵 yùn - - 柯 kē 维 wéi 桢 zhēn
峻 jùn 岭 lǐng 落 luò 天 tiān 风 fēng , , 遥 yáo 凝 níng 碧 bì 汉 hàn 通 tōng 。 。
钟 zhōng 鸣 míng 高 gāo 树 shù 杪 miǎo , , 人 rén 语 yǔ 乱 luàn 山 shān 中 zhōng 。 。
雨 yǔ 过 guò 奔 bēn 泉 quán 白 bái , , 云 yún 开 kāi 射 shè 日 rì 红 hóng 。 。
从 cóng 怜 lián 巢 cháo 鹤 hè 去 qù , , 丹 dān 灶 zào 久 jiǔ 应 yīng 空 kōng 。 。
望仙亭和韵。清代。柯维桢。峻岭落天风,遥凝碧汉通。 钟鸣高树杪,人语乱山中。 雨过奔泉白,云开射日红。 从怜巢鹤去,丹灶久应空。