拨 bō 闷 mèn 四 sì 首 shǒu - - 洪 hóng 繻 xū
潇 xiāo 洒 sǎ 风 fēng 怀 huái 杜 dù 牧 mù 之 zhī , , 几 jǐ 回 huí 猛 měng 省 shěng 读 dú 书 shū 时 shí 。 。
不 bù 关 guān 造 zào 化 huà 闲 xián 花 huā 草 cǎo , , 无 wú 补 bǔ 民 mín 生 shēng 细 xì 茧 jiǎn 丝 sī 。 。
竟 jìng 体 tǐ 芳 fāng 兰 lán 骚 sāo 客 kè 意 yì , , 销 xiāo 魂 hún 金 jīn 粉 fěn 美 měi 人 rén 辞 cí 。 。
聊 liáo 应 yīng 洁 jié 癖 pǐ 将 jiāng 蝉 chán 比 bǐ , , 饱 bǎo 露 lù 餐 cān 风 fēng 最 zuì 上 shàng 枝 zhī 。 。
拨闷四首。清代。洪繻。潇洒风怀杜牧之,几回猛省读书时。 不关造化闲花草,无补民生细茧丝。 竟体芳兰骚客意,销魂金粉美人辞。 聊应洁癖将蝉比,饱露餐风最上枝。