读 dú 晋 jìn 书 shū 偶 ǒu 成 chéng - - 洪 hóng 亮 liàng 吉 jí
剩 shèng 得 dé 荆 jīng 扬 yáng 半 bàn 壁 bì 天 tiān , , 偏 piān 安 ān 王 wáng 气 qì 尚 shàng 绵 mián 延 yán 。 。
生 shēng 憎 zēng 谢 xiè 客 kè 称 chēng 山 shān 贼 zéi , , 死 sǐ 笑 xiào 孙 sūn 恩 ēn 作 zuò 水 shuǐ 仙 xiān 。 。
南 nán 渡 dù 化 huà 龙 lóng 才 cái 几 jǐ 日 rì , , 北 běi 来 lái 饮 yìn 马 mǎ 是 shì 何 hé 年 nián 。 。
茫 máng 茫 máng 万 wàn 里 lǐ 中 zhōng 原 yuán 土 tǔ , , 只 zhǐ 惜 xī 无 wú 人 rén 肯 kěn 着 zhe 鞭 biān 。 。
读晋书偶成。清代。洪亮吉。剩得荆扬半壁天,偏安王气尚绵延。 生憎谢客称山贼,死笑孙恩作水仙。 南渡化龙才几日,北来饮马是何年。 茫茫万里中原土,只惜无人肯着鞭。