白 bái 纻 zhù 歌 gē 辞 cí - - 曹 cáo 家 jiā 达 dá
谷 gǔ 风 fēng 催 cuī 雨 yǔ 云 yún 逄 páng 逄 páng , , 梅 méi 花 huā 夜 yè 落 luò 春 chūn 酒 jiǔ 缸 gāng 。 。
美 měi 人 rén 劝 quàn 我 wǒ 且 qiě 尽 jǐn 醉 zuì , , 清 qīng 歌 gē 妙 miào 靡 mí 惊 jīng 帝 dì 江 jiāng 。 。
秦 qín 青 qīng 以 yǐ 后 hòu 无 wú 此 cǐ 曲 qū , , 皎 jiǎo 皎 jiǎo 白 bái 纻 zhù 节 jié 节 jié 双 shuāng 。 。
少 shào 年 nián 欢 huān 乐 lè 及 jí 时 shí 多 duō , , 明 míng 日 rì 明 míng 年 nián 将 jiāng 奈 nài 何 hé 。 。
白纻歌辞。清代。曹家达。谷风催雨云逄逄,梅花夜落春酒缸。 美人劝我且尽醉,清歌妙靡惊帝江。 秦青以后无此曲,皎皎白纻节节双。 少年欢乐及时多,明日明年将奈何。