春 chūn 晚 wǎn 犹 yóu 寒 hán 偶 ǒu 赋 fù - - 曾 céng 习 xí 经 jīng
春 chūn 物 wù 昌 chāng 昌 chāng 等 děng 例 lì 看 kàn , , 偶 ǒu 吟 yín 应 yīng 不 bù 费 fèi 心 xīn 肝 gān 。 。
他 tā 忧 yōu 早 zǎo 自 zì 还 hái 天 tiān 地 dì , , 结 jié 念 niàn 时 shí 犹 yóu 在 zài 燠 yù 寒 hán 。 。
一 yī 夜 yè 从 cóng 谁 shuí 徐 xú 讨 tǎo 论 lùn , , 千 qiān 诗 shī 付 fù 与 yǔ 待 dài 褒 bāo 弹 dàn 。 。
百 bǎi 年 nián 有 yǒu 尔 ěr 张 zhāng 皇 huáng 处 chù , , 剩 shèng 可 kě 凌 líng 晨 chén 理 lǐ 药 yào 栏 lán 。 。
春晚犹寒偶赋。清代。曾习经。春物昌昌等例看,偶吟应不费心肝。 他忧早自还天地,结念时犹在燠寒。 一夜从谁徐讨论,千诗付与待褒弹。 百年有尔张皇处,剩可凌晨理药栏。