秋 qiū 日 rì 舟 zhōu 泊 pō 青 qīng 龙 lóng 阁 gé 二 èr 首 shǒu ( 1 ) - - 费 fèi 墨 mò 娟 juān
一 yī 叶 yè 轻 qīng 帆 fān 带 dài 薄 báo 凉 liáng , , 闲 xián 游 yóu 却 què 爱 ài 水 shuǐ 之 zhī 乡 xiāng 。 。
绿 lǜ 杨 yáng 阴 yīn 里 lǐ 闻 wén 僧 sēng 话 huà , , 红 hóng 蓼 liǎo 滩 tān 边 biān 泊 pō 客 kè 航 háng 。 。
久 jiǔ 慕 mù 清 qīng 幽 yōu 才 cái 到 dào 此 cǐ , , 方 fāng 知 zhī 淡 dàn 雅 yǎ 果 guǒ 非 fēi 常 cháng 。 。
凭 píng 栏 lán 远 yuǎn 眺 tiào 浑 hún 忘 wàng 返 fǎn , , 梵 fàn 磬 qìng 声 shēng 中 zhōng 已 yǐ 夕 xī 阳 yáng 。 。
秋日舟泊青龙阁二首(1)。清代。费墨娟。一叶轻帆带薄凉,闲游却爱水之乡。 绿杨阴里闻僧话,红蓼滩边泊客航。 久慕清幽才到此,方知淡雅果非常。 凭栏远眺浑忘返,梵磬声中已夕阳。