咏 yǒng 荷 hé 用 yòng 新 xīn 城 chéng 先 xiān 生 shēng 秋 qiū 柳 liǔ 韵 yùn 其 qí 一 yī - - 黄 huáng 人 rén
一 yī 掬 jū 胭 yān 脂 zhī 荡 dàng 艳 yàn 魂 hún , , 补 bǔ 春 chūn 圆 yuán 影 yǐng 绿 lǜ 当 dāng 门 mén 。 。
霞 xiá 烘 hōng 玉 yù 骨 gǔ 心 xīn 难 nán 染 rǎn , , 露 lù 迸 bèng 珠 zhū 胎 tāi 泪 lèi 有 yǒu 痕 hén 。 。
打 dǎ 桨 jiǎng 路 lù 迷 mí 桃 táo 叶 yè 渡 dù , , 浣 huàn 纱 shā 水 shuǐ 隔 gé 苎 zhù 萝 luó 村 cūn 。 。
风 fēng 波 bō 无 wú 定 dìng 情 qíng 根 gēn 固 gù , , 忍 rěn 学 xué 浮 fú 萍 píng 一 yī 例 lì 论 lùn 。 。
咏荷用新城先生秋柳韵 其一。清代。黄人。一掬胭脂荡艳魂,补春圆影绿当门。 霞烘玉骨心难染,露迸珠胎泪有痕。 打桨路迷桃叶渡,浣纱水隔苎萝村。 风波无定情根固,忍学浮萍一例论。