游 yóu 永 yǒng 济 jì 寺 sì - - 赵 zhào 怀 huái 玉 yù
重 zhòng 溯 sù 游 yóu 踪 zōng 卅 sà 载 zài 更 gèng , , 恰 qià 来 lái 初 chū 地 dì 认 rèn 题 tí 名 míng 。 。
暗 àn 泉 quán 时 shí 向 xiàng 岩 yán 前 qián 滴 dī , , 老 lǎo 树 shù 都 dōu 从 cóng 石 shí 罅 xià 生 shēng 。 。
僧 sēng 俗 sú 那 nà 能 néng 离 lí 世 shì 障 zhàng , , 花 huā 残 cán 犹 yóu 自 zì 媚 mèi 春 chūn 晴 qíng 。 。
忘 wàng 情 qíng 我 wǒ 羡 xiàn 娑 suō 罗 luó 子 zi , , 红 hóng 豆 dòu 空 kōng 劳 láo 泪 lèi 结 jié 成 chéng 。 。
游永济寺。清代。赵怀玉。重溯游踪卅载更,恰来初地认题名。 暗泉时向岩前滴,老树都从石罅生。 僧俗那能离世障,花残犹自媚春晴。 忘情我羡娑罗子,红豆空劳泪结成。