寄 jì 远 yuǎn ( ( 壬 rén 辰 chén ) ) - - 郑 zhèng 珍 zhēn
美 měi 人 rén 夜 yè 起 qǐ 梅 méi 花 huā 底 dǐ , , 身 shēn 载 zài 梅 méi 花 huā 渡 dù 江 jiāng 水 shuǐ 。 。
四 sì 天 tiān 寻 xún 遍 biàn 不 bù 相 xiāng 闻 wén , , 遥 yáo 认 rèn 寒 hán 灯 dēng 九 jiǔ 万 wàn 里 lǐ 。 。
柔 róu 肠 cháng 牵 qiān 引 yǐn 不 bù 禁 jīn 愁 chóu , , 暗 àn 有 yǒu 铜 tóng 仙 xiān 涕 tì 泪 lèi 流 liú 。 。
多 duō 情 qíng 赖 lài 得 dé 徒 tú 相 xiāng 忆 yì , , 若 ruò 便 biàn 相 xiāng 逢 féng 尽 jǐn 白 bái 头 tóu 。 。
寄远(壬辰)。清代。郑珍。美人夜起梅花底,身载梅花渡江水。 四天寻遍不相闻,遥认寒灯九万里。 柔肠牵引不禁愁,暗有铜仙涕泪流。 多情赖得徒相忆,若便相逢尽白头。