题 tí 鲜 xiān 于 yú 秋 qiū - - 司 sī 空 kōng 曙 shǔ
雨 yǔ 后 hòu 园 yuán 林 lín 好 hǎo , , 幽 yōu 行 xíng 迥 jiǒng 野 yě 通 tōng 。 。
远 yuǎn 山 shān 芳 fāng 草 cǎo 外 wài , , 流 liú 水 shuǐ 落 luò 花 huā 中 zhōng 。 。
客 kè 醉 zuì 悠 yōu 悠 yōu 惯 guàn , , 莺 yīng 啼 tí 处 chǔ 处 chù 同 tóng 。 。
夕 xī 阳 yáng 自 zì 一 yī 望 wàng , , 日 rì 暮 mù 杜 dù 陵 líng 东 dōng 。 。
题鲜于秋。唐代。司空曙。雨后园林好,幽行迥野通。 远山芳草外,流水落花中。 客醉悠悠惯,莺啼处处同。 夕阳自一望,日暮杜陵东。