奉 fèng 和 hé 鲁 lǔ 望 wàng 病 bìng 中 zhōng 秋 qiū 怀 huái 次 cì 韵 yùn - - 皮 pí 日 rì 休 xiū
贫 pín 病 bìng 于 yú 君 jūn 亦 yì 太 tài 兼 jiān , , 才 cái 高 gāo 应 yīng 亦 yì 被 bèi 天 tiān 嫌 xián 。 。
因 yīn 分 fēn 鹤 hè 料 liào 家 jiā 资 zī 减 jiǎn , , 为 wèi 置 zhì 僧 sēng 餐 cān 口 kǒu 数 shù 添 tiān 。 。
静 jìng 里 lǐ 改 gǎi 诗 shī 空 kōng 凭 píng 几 jǐ , , 寒 hán 中 zhōng 注 zhù 易 yì 不 bù 开 kāi 帘 lián 。 。
清 qīng 词 cí 一 yī 一 yī 侵 qīn 真 zhēn 宰 zǎi , , 甘 gān 取 qǔ 穷 qióng 愁 chóu 不 bù 用 yòng 占 zhàn 。 。
奉和鲁望病中秋怀次韵。唐代。皮日休。贫病于君亦太兼,才高应亦被天嫌。 因分鹤料家资减,为置僧餐口数添。 静里改诗空凭几,寒中注易不开帘。 清词一一侵真宰,甘取穷愁不用占。