和 hé 邑 yì 宰 zǎi 韵 yùn - - 江 jiāng 贽 zhì
一 yī 室 shì 萧 xiāo 然 rán 傍 bàng 水 shuǐ 湾 wān , , 自 zì 知 zhī 穷 qióng 达 dá 不 bù 相 xiāng 关 guān 。 。
钓 diào 鱼 yú 溪 xī 绕 rào 黄 huáng 沙 shā 路 lù , , 种 zhǒng 粟 sù 原 yuán 通 tōng 白 bái 马 mǎ 山 shān 。 。
有 yǒu 命 mìng 幸 xìng 逢 féng 天 tiān 子 zǐ 诏 zhào , , 无 wú 才 cái 休 xiū 望 wàng 啬 sè 夫 fū 纶 lún 。 。
佳 jiā 篇 piān 劝 quàn 奖 jiǎng 非 fēi 吾 wú 事 shì , , 已 yǐ 许 xǔ 巢 cháo 由 yóu 厕 cè 有 yǒu 班 bān 。 。
和邑宰韵。宋代。江贽。一室萧然傍水湾,自知穷达不相关。 钓鱼溪绕黄沙路,种粟原通白马山。 有命幸逢天子诏,无才休望啬夫纶。 佳篇劝奖非吾事,已许巢由厕有班。