寄 jì 彭 péng 府 fǔ 教 jiào - - 何 hé 文 wén 季 jì
食 shí 薇 wēi 已 yǐ 愧 kuì 首 shǒu 阳 yáng 人 rén , , 肯 kěn 学 xué 杨 yáng 雄 xióng 作 zuò 美 měi 新 xīn 。 。
满 mǎn 目 mù 山 shān 河 hé 长 zhǎng 是 shì 泪 lèi , , 穷 qióng 崖 yá 草 cǎo 木 mù 不 bù 知 zhī 春 chūn 。 。
狂 kuáng 来 lái 自 zì 与 yǔ 白 bái 云 yún 笑 xiào , , 老 lǎo 去 qù 从 cóng 教 jiào 俗 sú 子 zǐ 嗔 chēn 。 。
湖 hú 海 hǎi 论 lùn 交 jiāo 无 wú 久 jiǔ 近 jìn , , 相 xiāng 逢 féng 同 tóng 是 shì 汉 hàn 遗 yí 民 mín 。 。
寄彭府教。宋代。何文季。食薇已愧首阳人,肯学杨雄作美新。 满目山河长是泪,穷崖草木不知春。 狂来自与白云笑,老去从教俗子嗔。 湖海论交无久近,相逢同是汉遗民。